VUA NHIẾP ẢNH - VUA MÁY ẢNH
Kiến thức cô đọng - Chụp ảnh tài ba - Ảnh đẹp cự phách
Rss Feed

Cách "Chụp Ảnh Đường Phố" trong 31 ngày với Eric Kim

Đăng lúc: . Đã xem 3126 - Người đăng bài viết: Phạm Hải Đăng
Chuyên mục : Chụp ảnh ban ngày
Cách "Chụp Ảnh Đường Phố" trong 31 ngày với Eric Kim

Cách "Chụp Ảnh Đường Phố" trong 31 ngày với Eric Kim

Trước khi chụp ảnh đường phố, lúc nào tôi cũng bị những người khác chung quanh gây áp lực, phiền hà. Nếu bạn cũng gặp phải vấn đề như vậy, hãy bảo vệ quyền lợi của mình và giữ vững lập trường
Nhận thấy đây là chủ đề chụp ảnh không dễ, cần học hỏi kinh nghiệm của nhiều người khác, mỗi người mỗi chút, nên xin chuyển dịch giới thiệu anh em bài chia sẻ của Eric Kim, một nhiếp ảnh gia đường phố người Hàn khá quen thuộc với anh em.

Dark-Skies-Over-Tokyo-2.jpg

Mở đầu bài chia sẻ, Eric Kim nói:
Nhiếp ảnh đường phố đã giúp tôi trở nên một con người tốt hơn. Trước khi chụp ảnh đường phố, lúc nào tôi cũng bị những người khác chung quanh gây áp lực, phiền hà. Nếu bạn cũng gặp phải vấn đề như vậy, hãy bảo vệ quyền lợi của mình và giữ vững lập trường. Điều này không chỉ hữu ích cho việc chụp ảnh đường phố của bạn, nhưng còn cho chính cuộc sống riêng tư của bạn nữa.

LỜI MỞ ĐẦU

"Bạn bỏ lỡ mất 100% những cú ghi bàn mà bạn không thực hiện."
[Wayne Gretsky, một cầu thủ khúc côn cầu nổi tiếng]
Đối với lĩnh vực nhiếp ảnh đường phố, một trong những vấn đề lớn nhất mà hầu hết những người mới vào nghề là làm sao để vượt qua nỗi sợ của họ lúc ban đầu, khi chụp ảnh những con người xa lạ giữa chỗ công khai (mà không xin phép).

Chụp ảnh người không quen biết mà không xin phép thì đúng là lạ thật. Phần lớn các xã hội trên thế giới đều dạy việc chụp ảnh một người lạ mà không được phép của họ thì không đúng đắn về đạo lý. Quả thực chúng ta được thích nghi theo xã hội chống lại việc làm ấy đến nỗi phải lo lắng về những hậu quả xảy đến, nếu làm như vậy. Chúng ta lo sợ những bức ảnh chúng ta chụp người khác có thể trở thành cớ gây ra sự thù ghét, chửi mắng dành cho chúng ta, hay thậm chí còn gọi cảnh sát để xử lý chúng ta nữa. Do đó, những người “bình thường” không ai đi chụp ảnh người lạ mà không xin phép cả—thế nhưng đã có ai bảo người chụp ảnh đường phố là người “bình thường” đâu ?

Nếu có thể đưa ra con số ước lượng, rõ ràng là tôi đã chụp trên 300.000 bức ảnh đường phố trong 5 năm vừa qua trên các đường phố. Trong số những bức ảnh ấy, chỉ có ba lần tôi vấp phải phản ứng tiêu cực. Lần thứ nhất, tôi gặp một ông lão túm lấy cánh tay tôi và hỏi tôi làm gì vậy, lần thứ hai là một người đàn ông ở khu buôn bán Los Angeles tìm cách giật chiếc máy ảnh khỏi tay tôi, và lần thứ ba một lão võ sư người Tàu (đang cỡi xe đạp) giáng một đòn karate vào gáy tôi sau khi tôi chụp ảnh ông ta vào ban đêm với đèn flash. Chẳng cần nói thêm thì các bạn cũng biết là tôi vẫn còn sống (và rất mạnh khỏe) và chưa hề bị đấm đá, bị đâm chém hoặc bị giết (vẫn chưa). Do đó, giả như bạn đưa 3 trải nghiệm tiêu cực kia ra so sánh với 300,000, thì chỉ mới là 0,001%-- một tỉ lệ chẳng nghĩa lý gì cả. Người ta ai cũng có thể bị xe cán, bị chết trong một tại nạn máy bay hoặc trúng số kia mà. Biết đâu được.

Nhưng ngoài những gì vừa kể, tôi hiếm khi gặp chuyện rắc rối trong việc chụp ảnh những người xa lạ. Tôi có thể lý giải là đa số những bức ảnh tôi chụp người khác — có người lấy làm vui thích, vinh dự, nhưng cũng có người cho là tầm thường. Tuy nhiên. Mọi thứ đều tùy thuộc vào cách bạn thực hiện. Nếu bạn làm một cách vụng trộm và bị “bắt quả tang”– người ta sẽ nổi cáu ngay. Nếu bạn làm một cách công khai, ngay thẳng, và nụ cười luôn nở trên môi—người ta sẽ chẳng cảm thấy bất cứ sự khó ưa nào từ phía bạn. Hãy chắc chắn là bạn sẽ gặp một số người nhìn bạn với ánh mắt thích thú nhưng cũng sẽ có những người yêu cầu bạn phải xóa bức ảnh chụp họ—nhưng nếu những điều đó không bao giờ xảy ra, thì còn tệ hơn nhiều.

Với mục đích của cuốn sách này, tôi muốn lập ra một tiến trình 30 ngày trong đó bạn có thể vượt qua nỗi sợ khi chụp ảnh đường phố. Tôi là một người đề xuất khá thành công ý tưởng về tri thức “mở”—những thông tin được chia sẻ rộng rãi và vô tư với những người khác. Khi mới bắt đầu chụp ảnh đường phố, việc vượt qua nỗi sợ là thử thách gay go nhất đối với tôi. Bây giờ thì tâm hồn tôi đã nhẹ nhàng thư thái khi chụp một bức ảnh, thậm chí có lúc chỉ cách chủ thể có 25 phân.

Hãy bắt đầu một cách thoải mái vào một ngày nào đó mang lại cho bạn cảm giác thư thái nhất, và cũng hãy cảm thấy thanh thản khi bỏ qua đôi chút những gì chung quanh, nếu bạn muốn. Diễn tiến có thể gặp nhiều khó khăn (từ ngày đầu tiên bạn rất sợ chụp ảnh ảng đường phố cho đến ngày cuối cùng bạn không còn sợ nữa).

Nói gì thì nói, việc chỉ đọc tập sách này thôi thì cũng không giúp bạn vượt qua được nỗi lo sợ khi bắt đầu chụp ảnh đường phố. Bạn có thể đọc hằng trăm cuốn sách dạy bơi lội, những bạn sẽ chẳng thực sự học được gì trừ khi bạn nhảy xuống nước. Do đó, tôi gợi ý với bạn là sau mỗi chương, bạn hãy đi ra ngoài chụp ảnh và