VUA NHIẾP ẢNH - VUA MÁY ẢNH
Kiến thức cô đọng - Chụp ảnh tài ba - Ảnh đẹp cự phách
Rss Feed

Nhiếp ảnh Việt Nam bế tắc sáng tạo

Đăng lúc: . Đã xem 14733 - Người đăng bài viết: Phạm Hải Đăng
Chuyên mục : Kỹ thuật bấm máy ảnh
Nhiếp ảnh Việt Nam bế tắc sáng tạo

Nhiếp ảnh Việt Nam bế tắc sáng tạo

vuanhiepanh.com Một bức ảnh muốn trở thành một tác phẩm nghệ thuật - nhất định nó phải mang “mùi “ riêng của tác giả. Cái “mùi” riêng đó đậm đặc ở mức nào chính là dấu ấn sáng tạo của cá nhân nghệ sỹ... Chúng ta có hàng vạn bức ảnh chụp cảnh ruộng bậc thang và đồi chè nhưng nếu hỏi xem có tác phẩm nào đóng đinh trong ký ức người xem không thì quả là khó.

Thực tế buồn!

Trong nghệ thuật tối kỵ nhất là sự lặp lại tác phẩm của người đi trước một cách máy móc và thiếu sáng tạo. Gần như luật bất thành văn, cứ sau mỗi cuộc thi các tác phẩm đoạt giải nhanh chóng trở thành hình mẫu cho nhiều “thí sinh” noi theo. Vì một lý do đơn giản: nhiều thí sinh nghĩ giản đơn rằng “gu” của giám khảo ít thay đổi và nếu cùng 1 “mô típ” ta dàn dựng công phu chụp kỹ hơn những ảnh đoạt giải trước thì chí ít cũng huy chương đồng.
Và thực tế là mấy cuộc thi ảnh gần đây chủ đề văn minh sông Hồng, Liên hoan ảnh khu vực miền núi phía Bắc, những hình ảnh dạng “trao truyền thế hệ”, “biểu diễn ca trù” được dàn dựng một cách cứng nhắc và giả tạo đã xuất hiện khá nhiều... Và nhiều bức ảnh đã bị loại bỏ thẳng thừng.
Cũng chiếm 1 số lượng “kha khá” là đồi cọ, rừng chè, gang thép... và ruộng bậc thang... Và đương nhiên trong các cuộc thi ảnh,giám khảo phải đề nghị Ban tổ chức đặt cạnh nhau những bức ảnh cùng chủ đề để lựa chọn. Và nói chung bức ảnh được lựa chọn thường cũng chỉ là “so bó đũa chọn cột cờ” thôi mà chưa thấy những sáng tạo đặc sắc về mặt ý tứ hay hình thức thể hiện.
Chúng ta có hàng vạn bức ảnh chụp cảnh ruộng bậc thang và đồi chè nhưng nếu hỏi xem có tác phẩm nào đóng đinh trong ký ức người xem không thì quả là khó.
Chính vì nghèo nàn ý tưởng, mà nhiều nhiếp ảnh gia quá bám vào “photoshop” như 1 cứu cánh. Trong nhiều cuộc thi, có những bức ảnh hoàn toàn có thể lọt vào triển lãm mà bị đánh “rớt” bởi tác giả tự nhiên thay nền bức ảnh cực kỳ giả tạo và thiếu thẩm mỹ trong khi chủ thể chính ở trạng thái cảm xúc tốt và phông nền nguyên gốc không thể phá hỏng chủ thể.
Ngược lại cũng có những tác giả xử lý photoshop rất khéo, không để lộ “vết” nhưng lại ghép cảnh giả thực- để tạo nên một “hiện thực” chả giống ai và hoàn toàn vô lý. Nếu ảnh siêu thực thì lại khác, đằng này là dùng kỹ thuật để tạo ra 1 bức ảnh mô phỏng 1 hiện thực trong tưởng tượng của tác giả và “lừa” người xem là hiện thực cuộc sống.
Những cảnh ghép kiểu như mây Hà Giang ghép vào trời Sa Pa đã buồn cười nhưng không đáng chê trách bằng cách làm thay đổi cả vị trí địa danh đi bằng kỹ thuật máy tính.
Có người cho rằng cứ sau 1 chuyến đi là bao giờ cũng có tác phẩm.
Người khác lại tin đi 1 chuyến dùng nhiều lần. Vì cứ ghép ảnh mới với ảnh cũ, tha hồ xoay vần tạo ra nhiều ảnh lạ.
Kẻ vừa vào nghề sau mấy chu